Thảo luận chung
Trước khi tập võ, tôi nghĩ “đồng cảm” là thứ mấy người hay đọc sách self-help hoặc khóc sau khi xem phim mà có một chú chó nào đó chết mới có. Sau một vài lần ăn đấm thẳng vào mặt hoặc bị choke đến mức đi ngủ – tôi thấy mình bắt đầu phát triển khả năng thấu cảm với mọi người xung quanh
Cứ thử một lần bị knee-on-belly và ăn một loạt đòn Ground n Pound (giã gạo) – bạn sẽ biết thế nào là "tôi thấu hiểu nỗi khổ của những người bị cuộc đời vùi dập không thương tiếc"
Đánh nhau giúp tôi đồng cảm hơn:
- Tôi từng bị đá vào mặt => Tôi không còn buông lời mỉa mai mấy đứa hay cau có nữa. Biết đâu tụi nó cũng vừa bị cuộc đời đá thẳng vào mặt
- Tôi từng siết cổ người khác rồi nhìn họ tap-out => Tôi hiểu rằng ai cũng có giới hạn. Đôi khi họ không yếu, họ chỉ cần được nới lỏng 1 chút thôi
- Tôi từng thua thê thảm trước một đứa nhìn như học sinh cấp 3 => Tôi học được bài học về khiêm tốn, và về việc không bao giờ đánh giá con người qua số lượng mụn trên mặt nó.
Giờ mỗi khi thấy ai nóng nảy, tôi không còn phán xét. Tôi chỉ nghĩ: "Ờ… Có thể do họ chưa đi tập võ."
Tập võ không chỉ giúp tôi sống lâu hơn nếu lỡ đi nhầm vào hẻm tối. Nó còn giúp tôi bớt tối tăm hơn trong lăng kính cuộc đời
Ai cũng đang chiến đấu một trận chiến nào đó – chỉ là không phải ai cũng mặc rash guard và đeo găng rõ ràng. (Thế nên hãy tấn công họ một cách bất ngờ và giờ họ phải đối mặt với 2 cuộc chiến 😂just kidding)Bạn thì sao? Tập luyện võ thuật có giúp bạn khai phá thêm được vùng đất nào trong tâm trí mà bạn muốn chia sẻ không?
– Lang thang trên thảm tập
🥋❤️🔥